Nhân Đại Lễ Vu Lan PL 2555 - Mùa Báo Hiếu - năm 2011 đến GĐPT PHƯỚC SƠN xin phép Thiền Sư Nhất Hạnh được đăng lại và trân trọng giới thiệu cùng ban đọc bài viết Bông hồng cài áo của Thiền Sư viết từ năm 1962. Một bài viết hay, cảm động. Từ bài viết này mỹ tục "Bông hồng cài áo" nhân mùa Vu Lan được bắt đầu từ đây.
Xin cảm ơn và trân trọng.
GĐPT PHƯỚC SƠN
Xin cảm ơn và trân trọng.
GĐPT PHƯỚC SƠN
Nhất Hạnh
Để dâng mẹ và để làm quà Vu Lan cho những người nào có diễm phúc còn mẹ.
Medford, Hoa Kỳ, tháng tám, 1962,
Nhất Hạnh
Medford, Hoa Kỳ, tháng tám, 1962,
Nhất Hạnh
BÔNG HỒNG CÀI ÁO
Ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không "lớn" lên được. Cằn cỗi , héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Những bài hát, bài thơ ca tụng tình mẹ bài nào cũng dễ, cũng hay. Người viết dù không có tài ba, cũng có rung cảm chân thành; người hát ca, trừ là kẻ không có mẹ ngay từ thuở chưa có ý niệm, ai cũng cảm động khi nghe nói đến tình mẹ. Những bài hát ca ngợi tình mẹ đâu cũng có, thời nào cũng có. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu.... sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chưa chắc chắn phải đến :