Chủ Nhật, 1 tháng 4, 2012

CÂU CHUYỆN HÀNG TUẦN

HAI CÂU HỎI


HAI CÂU HỎI ĐẠO ĐỨC
Mong các bậc hiền triết và các nhà luân lý trả lời giùm

CÂU HỎI THỨ NHẤT :
Giả sử bạn biết một phụ nữ đang mang thai. Bà đã có 8 đứa con, 3 đứa bị điếc, 2 đứa mù và 1 đứa bị bệnh đao. Đã thế bà còn bị bệnh giang mai. Theo bạn có nên khuyên bà phá thai không ?

Bạn tìm câu trả lời cho câu hỏi trên trước khi đọc câu hỏi thứ 2

CÂU HỎI THỨ HAI :
Đang mùa bầu cử chọn Thủ lĩnh Thế giới, giả sử lá phiếu của bạn sẽ quyết định ai là người thắng cử. Chân dung của 3 ứng cử viên như sau :

Ứng cử viên thứ nhất :
-       Ông thường đàn đúm với những chính trị gia gian xảo và thường tin lời thầy bói
-       Ông có 2 tình nhân
-       Ông hút thuốc như điếu đổ, uống mỗi ngày từ 8 đến 10 ly rượu Martinis

Ứng cử viên thứ hai :
-       Ông từng bị đuổi việc 2 lần
-       Ông thường ngủ nướng đến trưa
-       Hồi còn học Cao Đẳng, ông hút thuốc phiện, mỗi tối nhâm nhi tới khuya ít ra cũng 1 xị whisky

Ứng cử viên thứ ba :
-       Ông là một anh hùng của mặt trận từng được gắn nhiều huy chương
-       Ông ăn uống kham khổ
-       Thỉnh thoảng ông chỉ uống 1 ly bia và không nhăng nhít với đàn bà ngoài bạn đời của mình

Giữa 3 Ứng cử viên, bạn chọn ai ?

Suy nghĩ, lựa chọn xong, bạn mới nên xem thông tin trong Video Clip :
 

BẠN ĐÃ BIẾT CHƯA?

NGÀY 10 THÁNG 3 ÂM LỊCH


Có bao giờ bạn thắc mắc tại sao lại chọn ngày mồng 10 tháng 3 âm lịch hàng năm làm ngày giỗ tổ Hùng Vương ?

Ngày 10 tháng 3 âm lịch hàng năm được nhân dân cả nước long trọng kỷ niệm. Ngày đó là ngày Quốc Lễ và là ngày lễ lớn khi cả dân tộc hướng về nguồn, tưởng nhớ các vua Hùng … Cứ mỗi lần đến ngày giỗ Tổ Hùng Vương, đồng bào cả nước lại nô nức “về nguồn”, tụ hội ở Đền Hùng, tưởng niệm tổ tiên chung của cả dân tộc.

Vậy, ngày giỗ Tổ Hùng Vương có từ bao giờ? Tại sao Dân ta lại chọn ngày mồng Mười tháng Ba làm ngày giỗ Tổ?

Theo Giáo sư sử học Lê Văn Lan, câu ca dao

“Dù ai đi ngược về xuôi,
Nhớ ngày giỗ Tổ mồng Mười tháng Ba”

nằm trong một bài ca gồm 4 câu. Hai câu tiếp theo ở cuối bài là

“Khắp miền truyền mãi câu ca
 Nước non vẫn nước non nhà ngàn năm”.

Đó là một bài ca mà từ cú pháp đến thi pháp đều khá mới mẻ. Đặc biệt, ý tứ của câu cuối cùng khá gần gũi với những sáng tác trong phong trào yêu nước đầu thế kỉ XX, thường dùng chủ đề Hùng Vương và Đền Hùng để cổ vũ niềm tin vào vận mệnh non sông, chẳng hạn như những câu đối của Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu:

“Có tổ có tông, có tông có tổ, tổ tổ tông tông, tông tổ cũ
Còn non còn nước, còn nước còn non, non non nước nước, nước non nhà”.

Hoặc như của Vũ Đình Khôi:
“Cháu chắt còn, tông tổ hãy còn, nòi giống nhà ta sinh sản mãi
Nắng mưa thế, miếu lăng vẫn thế, non sông đất nước vững bền lâu”!

Khi tìm trong văn bản cổ, không thấy có sự chỉ định hoặc xác nhận nào về việc mở hội đền Hùng – Giỗ Tổ Hùng Vương vào ngày mồng Mười tháng Ba cả.

Xem xét các bia ký, đặc biệt là hai tấm bia ở Đền Thượng trên núi Hùng, sự thực về lịch sử ngày giỗ Tổ mồng Mười tháng Ba mới vỡ lẽ ra như sau :

Tấm Hùng miếu điển lệ bi do Hội đồng Kỷ niệm tỉnh Phú Thọ lập năm Khải Định thứ 8 (1923) có hai phần: Phần thứ nhất, chép lại công văn của Bộ Lễ triều Nguyễn, ngày 25 tháng Bảy năm Khải Định thứ hai (1917) gửi Các vị ở phủ viện đường đại nhân tỉnh Phú Thọ cùng nhau tuân thủ điều sau đây : “Xã Hy Cương, phủ Lâm Thao có miếu lăng phụng thờ Hùng Vương ở núi Hùng, trải các năm, cả nước đến tế, thường lấy kì mùa thu, chọn vào ngày tốt làm lễ, chưa có việc định rõ ngày, mà tục lệ của dân xã đó lấy ngày Mười Một tháng Ba, kết hợp với thờ thổ kỳ, làm lễ riêng… (Sự thể này dẫn tới chỗ) thường hứng bất kỳ, hội họp cũng lãng phí theo sở thích, còn lòng thành thì bị kém đi… (Vì thế) cẩn thận định lại rằng, từ nay về sau, lấy ngày mồng Mười tháng Ba, lĩnh tiền chi vào việc công, phụng mệnh kính tế trước một ngày so với ngày hội tế của bản hạt, khiến nhân sĩ mọi miền đến đây có nơi chiêm bái…”.

Phần thứ hai của văn bia Hùng miếu điển lệ bi dành cho việc quy định “Đệ niên kỷ niệm hội nhật lễ nghi” (Nghi lễ ngày hội kỷ niệm hằng năm) với những câu như sau: “Nay phụng mệnh theo Bộ Lễ, chuẩn định ngày quốc tế tại miếu Tổ Hùng Vương là ngày mồng Mười tháng Ba. Chiều ngày mồng Chín tháng Ba hằng năm, các quan liệt hiến trong tỉnh, cùng các quan viên trong cả phủ huyện của tỉnh, đều phải mặc phẩm phục, tề tựu túc trực tại nhà công quán. Sáng hôm sau, tới miếu kính tế…”.

Như vậy, đến đây có thể nhận ra : Lễ hội giỗ Tổ Hùng Vương, từ xa xưa, chọn nhật kỳ tiến hành vào mùa thu, là mùa tổ chức các lễ hội có lịch sử cổ xưa hơn các lễ hội mùa xuân. Đến năm 1917 mới có quy định chính thức của triều Nguyễn (đời vua Khải Định) lấy ngày mồng Mười tháng Ba hàng năm làm ngày “quốc tế” (Quốc lễ, ngày giỗ của quốc gia). Điều này được tấm bia Hùng Vương từ khảo do tham tri Bùi Ngọc Hoàn, Tuần phủ tỉnh Phú Thọ, lập năm Bảo Đại thứ 15 (1940) cũng đang đặt ở Đền Thượng trên núi Hùng, xác nhận: “Trước đây, ngày quốc tế lấy vào mùa thu làm định kỳ. Đến năm Khải Định thứ hai (dương lịch là năm 1917), Tuần phủ Phú Thọ (là) Lê Trung Ngọc có công văn xin bộ Lễ ấn định ngày mồng Mười tháng Ba hằng năm làm ngày quốc tế, tức trước ngày giỗ tổ Hùng Vương đời thứ 18 một ngày. Còn ngày giỗ (11 tháng Ba) do dân sở tại làm lễ”.

Định kỳ mồng Mười tháng Ba (âm lịch) làm ngày giỗ Tổ Hùng Vương, vậy là chỉ bắt đầu từ năm 1917. Tuy nhiên, với tuổi gần trăm năm, với tinh thần kế thừa truyền thống uống nước nhớ nguồn, nhất là ý thức về nguồn, chung cội được tăng cường mạnh mẽ trong điều kiện lịch sử hiện tại. Mồng Mười tháng Ba đã trở thành một ngày Quốc lễ, một ngày thiêng liêng trọng đại đối với cả dân tộc : Ngày Giỗ Tổ Hùng Vương.

anhviet502
Nguồn: lichsuvietnam.vn

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2012

THƠ Như Vữ- HỒN VIỄN XỨ

KÍNH GỞI : _ BBT gdptphuocson mến !



                        Xuân đã tàn ! Mùa Nhập Hạ lại đến…! Hạ cũng bắt đầu đang về qua sắc hoa phượng vĩ _ Em chợt nhớ hàng phượng các anh chị trồng ,dọc bờ sông Côn trước Trường Quang Trung dạo nọ đọng nhiều kỷ niệm khó quên…

                        Đây là bài thơ tâm huyết trong số sáng tác của em xa Xứ …Nay xin gởi về gdptphuocson…Chúc anh chị luôn bình an và hạnh phúc     !





                                              HỒN VIỄN XỨ

                                   

                                    Qúy tặng Thầy Thích Thanh Hiển và Anh Nguyễn Đình Thi.
                                                                                   

Chợt nhớ Hầm Hô tuổi dại khờ .
Trời xanh mây, nước hóa bơ vơ .
Tây Sơn  ngày ấy xa từ biệt !
Đồng lúa thơm vàng dạ ngẩn ngơ …

Mới đấy bao năm tàn giấc mộng ?
Bạc đầu xanh, mòn gót lãng du .
Quá nữa đời trai còn lận đận,
Thân gởi quê người thẹn gió thu .

Chạnh nhớ ! Đền xưa hương khói tỏa,
Bên thềm Kiên Mỹ, bóng me ru .
“Áo vải cờ đào”  _Đao, kiếm bạc !(1)
Trời Tây hừng hực khí thiêng rơi…

Hàng phượng trước Trường xưa có thắm ?
Hạ về ! Say nắng rớt bâng khuâng.
Ra đi bỏ lại hương tình cũ.
Khát nước Sông Côn - Nẫu Đá Hàng !

Ghềnh Ráng vẫn chờ ghe dưới bến
Nghe Hàn thổn thức “Bán tơ trăng”…(2)
                     Còn chút rượu nồng : _ Ta uống cạn !
                     Mai về tìm lại “Bến My Lăng” .(3)
                                   
        Xả hết trong lòng bao vướng bận ,
                      Đêm soi mình …
                      Nghe thác vọng mây trăng !

                                                        Sài Gòn hạ 2010
                                               Như Vũ_Nguyễn Ngọc Thơ
                                                                       
v CHÚ THÍCH :                                                                      
                
 (1)Trích trong “Ai Tư Vãn” của Ngọc Hân Công Chúa
(2Trích thơ Hàn Mặc Tử
 (3) Trích“Bến My Lăng” của nhà thơ Yến Lan

Thứ Năm, 29 tháng 3, 2012

Quà tặng của cuộc đời

              * MARK TWAIN ( Nhà văn Mỹ )
                             
                                                             I
     Sáng tinh mơ của cuộc đời, bà tiên nhân hậu đã đến cùng với chiêc giỏ. Bà nói:
     " Đây là những quà tặng , hãy chọn lấy một, để lại những món kia. Nhưng hãy cẩn thận, suy nghĩ trước
 khi chọn nhé. Vì trong số ấy chỉ có một thứ có giá trị thôi."
      Năm món quà tặng là: Danh vọng, Tình yêu, Sự giàu sang, thú vui và cái chết.
      Người thanh niên vùng đứng lên: " Không cần phải suy nghĩ gì cả." Và anh chọn thú vui.
      Anh đi khắp thế giới, nếm trải đủ mọi thú vui của tuổi thanh xuân. Nhưng tất cả đều ngắn ngủi, lần lượt
 đem lại sự thất vọng, trống rỗng và vô vị. Và tất cả chế nhạo anh, vẫy chào từ biệt. Cuối cùng anh nói:
      " Tôi đã phí hoài những tháng năm ấy. Nếu được chọn lần nữa, tôi sẽ khôn ngoan hơn".
                                                
                                                               II
      Bà tiên lại xuất hiện bảo anh:
       " Còn lại bốn món quà, chọn nữa đi, mà phải suy nghĩ kỹ. Thời gian qua nhanh và chỉ có một món quà
 tặng là quý giá thôi". Chàng thanh niên ngần ngại mãi rồi mới chọn Tình yêu. Anh ta không nhìn thấy giọt
 nước mắt trong mắt bà tiên.
       Nhiều năm sau, người đàn ông, anh đã là một người đàn ông. Đứng cạnh chiếc áo quan, trong ngôi
 nhà trống trải anh ngẫm nghĩ:
       " Từng người một, họ đã ra đi, để tôi ở lại một mình. Và bây giờ cô ta nằm đây, người cuối cùng, người
 yêu quý nhất. Tôi đã đi từ nỗi buồn này đến nỗi buồn khác.
       Mỗi một giờ hạnh phúc tình yêu mang đến, tôi đã trả bằng nghìn giờ đau khổ.
       Trong thâm tâm tôi nguyền rủa nó.

                                                             III
      " Lại chọn nữa đi". Vẫn lời bà tiên.
      " Những năm qua hẳn đã dạy khôn cho anh giờ còn lại ba quà tặng. Chỉ một trong số ấy là quan trọng.
 Hãy nhớ lấy và chọn cho đúng",
       Người đàn ông suy nghĩ một lúc rồi chọn Danh vọng , bà tiên quay đi thở dài.
       Thời gian trôi đi và bà tiên trở lại. Bà ghé sau người đàn ông đứng một mình trong bóng hoàng hôn
 đang đắm chìm trong bao nỗi đắng cay.
        Bà biết anh ta đang nghĩ gì. Anh ta tự bảo:
        " Tiếng tăm lẫy lừng trên thế giới và lời ngợi khen không ngớt vang lên từ mọi nơi. Quả vậy, mọi việc
 đều tốt đẹp trong một thời gian. Tiếp đến là lòng ganh ghét, rồi sự dối trá, vu khống, đến sự thù hận và ngược đãi thế là kết thúc. Tình thương hại chôn vùi nốt ánh vinh quang. Ôi, nỗi chua cay và cơ cực của
 ánh vinh quang! Nó chỉ nhận được bùn nhơ khi nó chói sáng và lòng trắc ẩn khinh miệt khi nó lu mờ.

                                                           IV
      " Chọn một lần nữa đi, bà tiên dịu dàng bảo. Vẫn còn lại cho bạn hai món quà, đừng thất vọng".
       Từ đầu, chỉ có một món quà là quý giá và nó vẫn còn đây.
        Sự giàu sang là sức mạnh! Ôi, mình mới mù quáng làm sao! Cuối cùng , bây giờ mới thấy đời đáng sống". Người đàn ông ấy kêu lên.
        " Ta sẽ tiêu xài, sẽ rải tiền ra làm choáng mắt thiên hạ. Những đứa chế nhạo và những đứa ganh tỵ sẽ quỳ rạp trong cát bụi trước mắt ta! Ta sẽ thoả mãn đến tột độ trước sự thèm thuồng của chúng nó. Ta sẽ hưởng thụ tất cả cảnh xa hoa, mọi niềm vui, tất cả mọi khoái lạc của trí óc và tất cả các thú vui xác thịt thân thiết của con người.
        Ta sẽ mua, sẽ mua nhiều, mua tất cả. Nhờ tiền bạc mà ta được vị nể, tôn trọng , quý mến, hâm mộ, được tất cả những ưu ái mà cái thế giới khốn khổ này bày ra trước mắt.
        Ta đã bỏ mất rất nhiều thời gian và ta đã chọn sai từ trước đến giờ. Nhưng hết rồi, ta đã không biết cái gì là tốt hơn".
        Ba năm ngắn ngủi trôi qua. Đến một ngày mà người đàn ông ấy nằm run rẩy trong xó nhà. Buồn rầu, xanh xao, gầy gộc, quần áo tả tơi, đang gậm một mẫu bánh mì khô. Anh ta hét:
        " Tất cả những quà tặng của thế giới đều đáng nguyền rủa! Đó chỉ là những thứ lừa bịp và dối trá bọc trong lớp mạ vàng, chúng đều mang đến nỗi thất vọng. Không phải là quà tặng mà là những của cho vay. Thú vui, Tình yêu, sự Vinh quang và Giàu sang chỉ là những trá hình tạm thời của những thực tế vĩnh cửu: Sự đau đớn nhức nhối, nỗi đắng cay tê tái, sự nhục nhã ê chề và cảnh nghèo khổ khốn cùng".
        Bà tiên đã nói thật. Trong giỏ của bà chỉ có một món quà quý giá, một món quà đầy ý nghĩa.
        Những thứ kia thật hèn mọn và vô vị, so với món quà mà ta đã bỏ qua, không nhận. So với niềm hạnh phúc gần gũi, dịu dàng, nhân hậu nó đưa vào giấc ngủ triền miên, tâm hồn mệt mỏi nhức nhối, thân thể đoạ đày, trái tim đau buồn , tâm trí nhục nhã. Xin hãy mang đến đây, tôi quá mệt mỏi tôi tìm sự nghỉ ngơi".
                                           
                                                          V
       Bà tiên đến, mang chiếc giỏ, nhưng chiếc giỏ rỗng không.
       Quà tặng cuối cùng là cái chết không còn ở đấy và bà nói:
       " Ta đã đem cho đứa con yêu quý của một người mẹ. Nó còn bé, nó không biết gì, nhưng nó tin ở ta và nó nhờ ta chọn hộ. Còn anh, anh chẳng yêu cầu gì ta cả"
       " Ôi! Thật là khốn khổ cái thân tôi! Thế bây giờ còn lại gì cho tôi không?".
       " Còn lại cho anh cái điều mà anh cũng không xứng đáng là cảnh sống già nua trong đau khổ và nước mắt."
                                                                                                         THIẾU ANH ( Dịch )

Thứ Tư, 28 tháng 3, 2012

MẬT THƯ

       Mời ACM vào đây giải mật thư hay nè.

      OTT:      Anh hăm mốt , em mười ba
                    Nay đà đến lúc phải xa phố phường.
                    Với con tuấn mã yêu thương
                    Sáu năm trong cõi ma phương tung hoành.

      BT :     5.4.9.9.21 - 15. 20.21.7 - 15. 10.10.21.2 - 15.19.9.21.24 - 15.4 - 7.9.1.3. AR

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2012

BÀI HÁT DÀNH CHO OANH VŨ





Lời bài hát Cánh mềm

      Chim non cánh mềm a.. ngoan a.. hiền
      Em biết mình mang phúc lành thiện a duyên
      Tuổi thơ tươi đẹp a.. hồn a.. nhiên
      Thấy Thế Tôn cười cho đoá Bạch Liên.



Lời bài hát Chân Cứng

      Chân cứng tung tăng đi chùa
      Sinh hoạt vui đùa líu lo
      Nắng tràn da vàng óng ánh
      Nhớ thương một đấng cha lành



Lời bài hát Sen non

      Nào vào đây sen non ta nắm tay
      Cùng bầy chim sen non hoà lời ca
      Ta hát vang cho thắm tươi tâm hồn
      Kìa nước mây kìa lá hoa.
      Ngàn hoa bướm nhìn đoàn ta chung sống
      Hoà mến trong ngàn ánh thiêng
      Cố theo bước vàng muôn đời còn lưu dấu ngời sáng
      Sen non trắng trong nhựa sen chứa chan
      Làm sao tương lai sen non luôn sáng tươi
      Sen non trắng trong nguyện theo bước vàng

Tủ thuốc Gia Đình

* BỆNH TIỂU ĐƯỜNG
   - Thể thao trị bệnh hơn thuốc
        Kết quả của một điều tra của Mỹ thực hiện từ 1996 trên 3252 người cho thấy, để phòng chống bệnh tiểu
    đường ( đái tháo ) ở những người có nguy cơ, sự thay đổi môi trường sống như giảm cân, hoạt động cơ thể
    đạt hiệu quả hơn dược phẩm.
                                                  TS Phạm Văn Tất (Theo New England journal of Medicine 7.2.2002 )

* QUẢ LỰU
 - PHÒNG CHỐNG XƠ VỮA ĐỘNG MẠCH
       Theo 2 cuộc nghiên cứu riêng lẻ của các nhà khoa học Israel:
       - Nước lựu ép, hạt lựu và cả vỏ lựu có tác dụng hạ cholesterol, chống sự lão hoá
       - Trái lựu có chứa chất chống oxy hoá rất mạnh. Nhiều bệnh nhân bị bệnh hẹp động mạch vành dùng
     nước lựu ép, đã thuyyên giảm rõ rệt sau một tháng điều trị
                                                  TS Phạm Phú Vinh ( Theo Courrier International, số 591.)

Chủ Nhật, 25 tháng 3, 2012

NHẬT KÝ SINH HOẠT HÀNG TUẦN

Hôm nay chủ nhật ngày 25 tháng 3 năm 2012 nhằm ngày mồng 4 tháng ba năm Nhâm Thìn.
GĐPT PHƯỚCSƠN sinh hoạt thường kỳ tại Đoàn quán - Chùa Phước Sơn - Tây Sơn.
Tổng số Huynh Trưởng  và đoàn sinh có măt: 68
Thiếu nam:       08/14
Thiếu nữ  :       10/42
Oanh vũ nam:  08/ 14
Oanh vũ nữ :   37/47
Huynh trưởng: 05/11
Trực nhật: Chị Mai - Đoàn trưởng Thiếu nữ.
Chủ lễ Khải . Chuông: Đông, Mõ : Hà.
Câu chuyên dưới cờ : 8 lời nói dối của mẹ ( chủ đề nhắc nhở về ngũ giới - Sự hy sinh của những người Mẹ)
Oanh vũ ôn Phật Pháp.( 2 bậc)
Nghành thiếu :ôn Phật Pháp (2 bậc)
Ngành thiếu hái hạt mai và Soạn 5 thùng quà tặng của Ni cô Thanh Nhã - Trú trì Chùa Minh Đức - Tây Sơn tặng cho GĐPT Phước Sơn.
Sinh hoạt : Oanh vũ khoái môn Giật cờ, Thiếu nữ thích đã cầu.



Đông - Khải - Hà


Giật cờ

Chuẩn bị liên hoan









Thật trùng hợp và hữu duyên, chủ nhật tuần này đúng ngày sinh nhật anh Như Minh - Liên đoàn trưởng.
Các em bí mật chuẩn bị làm anh Như Minh xúc động muốn khóc. Những món quà nhỏ nhưng đầy ắp tình yêu thương các em giành cho anh. Những lời chúc mộc mạc nhưng chân thành gởi trọn tình cảm của các em. Thật may là có một số quà bánh của Ni cô Trú trì Chùa Minh Đức - Tây Sơn mới tặng cho GĐPT Phước Sơn, nên thành ra buổi sinh nhật anh LĐT có bánh ngọt liên hoan, hên thiệt.
Bánh sinh nhật và quà tặng nè!
Các em cùng thổi nến với anh nè! 1.2.3...

Miệng thì cười mà mắt cứ rưng rưng.

Oanh vũ cồ tặng quà
Oanh vũ nhí mời bánh

Hát mừng sinh nhật anh
Tặng ông Địa giống anh không?

Con Cừu nè
Đồng hồ cát nè
Tượng Bồ tát Quán Thế Âm


Anh cười hay khóc vậy?

Cùng Thiếu nam


Thầy cố vấn cũng chung vui.


Em yêu anh!

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

CÂU CHUYỆN HÀNG TUẦN

8 LỜI NÓI DỐI TRONG ĐỜI NGƯỜI MẸ


Thuở nhỏ, gia đình cậu bé rất nghèo, tới bữa, chẳng mấy khi có đủ cơm ăn, mẹ liền lấy cơm ở trong chén mình chia đều cho các con. Mẹ bảo : Các con, ăn nhanh đi, mẹ không đói ! Mẹ nói câu nói dối đầu tiên.

Khi cậu bé lớn dần lên, người mẹ tảo tần lại tranh thủ những ngày nghỉ cuối tuần, đến những vùng đầm hồ ven đô bắt cá về cho con ăn cho đủ chất. Cá rất tươi, canh cá cũng rất ngon. Khi các con ăn thịt cá, mẹ lại ngồi một bên nhằn đầu cá. Lấy lưỡi mà liếm những mảnh thịt sót lại trên đầu cá. Cậu bé xót xa, liền gắp miếng cá trong bát mình sang bát mẹ, Mẹ không ăn, lại dùng đũa gắp trả miếng cá về bát cậu bé. Mẹ bảo : Con trai, con ăn đi, mẹ không thích ăn cá.  Mẹ nói câu nói dối thứ hai.


Lên cấp 2, để nộp đủ tiền học phí cho cậu bé và anh chị, Vừa làm thợ may, mẹ vừa đến Hợp tác xã nhận vỏ hộp diêm về nhà ngồi cặm cụi mà dán vào mỗi tối, để kiếm thêm chút tiền chi tiêu cho gia đình. Một buổi tối mùa đông, nửa đêm cậu bé tỉnh giấc. Thấy mẹ vẫn còng lưng dán vỏ bao diêm bên cạnh chiếc đèn dầu. Cậu bé nói: Mẹ à, mẹ đi ngủ thôi, sáng ngày mai mẹ còn phải đi làm nữa mà. Mẹ cười nhẹ : Con trai, đi ngủ đi. Mẹ không buồn ngủ ! Mẹ lại lần thứ ba nói dối.

Ngày thi vào trung học, mẹ xin nghỉ làm, Ngày nào cũng đứng ở cổng trường thi, làm chỗ dựa tinh thần cho cậu bé đi thi. Đúng vào mùa hạ, trời nắng khét tóc. Người mẹ nhẫn nại đứng dưới cái nắng hè gay gắt chờ con suốt mấy tiếng đồng hồ. Tiếng chuông hết giờ đã vang lên. Mẹ nghiêng người đưa cho cậu bé bình trà đã được pha sẵn, dỗ dành cậu bé uống, bình trà nồng đượm, tình mẹ còn nồng đượm hơn. Nhìn thấy bờ môi khô nẻ và khuôn mặt lấp lánh mồ hôi của mẹ, cậu bé liền đưa bình trà trong tay mời mẹ uống. Mẹ bảo : Con uống nhanh lên con. Mẹ không khát !! Mẹ nói dối lần thứ tư.

Sau khi Cha lâm bệnh qua đời, Mẹ vừa làm Mẹ vừa làm Cha. Vất vả với chút thu nhập ít ỏi từ nghề may vá. Ngậm đắng nuốt cay nuôi con ăn học, cái khổ không lời nào kể xiết. Có chú Lý ngồi sửa đồng hồ dưới chân cây cột điện đầu ngõ biết chuyện, việc lớn việc nhỏ chú đều tìm cách qua giúp một tay. Từ chuyển than, gánh nước, giúp ít tiền cho gia đình cậu bé tội nghiệp. Con người chứ đâu phải cây cỏ, lâu rồi cũng sinh tình cảm. Hàng xóm láng giềng biết chuyện đều khuyên mẹ tái giá, việc gì phải một mình chịu khổ thế. Nhưng qua nhiều năm mẹ vẫn thủ thân như ngọc, kiên quyết ko đi bước nữa. Mọi người có khuyên mẹ kiên quyết không nghe. Mẹ bảo : Mẹ không yêu chú ấy. Mẹ nói dối lần thứ 5.

Sau khi cậu bé và các anh chị cậu tốt nghiệp đại học đi làm. Mẹ nghỉ hưu rồi nhưng vẫn tiếp tục làm những việc lặt vặt ở chợ để duy trì cuộc sống. Các con biết chuyện thường xuyên gửi tiền về để phụng dưỡng mẹ. Mẹ kiên quyết không nhận, tất cả tiền con gửi về mẹ đều gửi trả. Mẹ bảo : Mẹ có tiền mà ! Mẹ nói dối lần thứ 6.

Cậu bé ở lại trường dạy 2 năm, sau đó thi đỗ học bổng học thạc sỹ ở một trường đại học danh tiếng của Mỹ. Sau khi tốt nghiệp cậu ở lại làm việc tại một công ty nghiên cứu máy móc. Sống ở Mỹ một thời gian, khi đã có chút điều kiện. Cậu bé muốn đưa mẹ qua Mỹ sống để phụng dưỡng mẹ tốt hơn. Nhưng lại bị mẹ từ chối. Mẹ bảo : Mẹ không quen ! Mẹ nói dối lần thứ 7.

Nhiều năm trôi qua, mẹ lâm trọng bệnh, phải vào viện điều trị. Khi con trai đáp máy bay từ nơi xa xôi về thăm mẹ, mẹ già đi nhiều và yếu quá rồi. Nhìn mẹ bị bệnh tật dày vò đến chết đi sống lại, thấy con trai đau đớn vì thương xót mẹ. Mẹ lại bảo : Con trai, đừng khóc, mẹ không đau đâu. Đấy là lần nói dối cuối cùng của mẹ.

Nguồn ThienAn forum

Các bạn nghe bài Lòng mẹ Do Ca sĩ Hương Lan trình bày, càng thấm thía hơn nhé.
.

Dấu lặng



               Vé số chiều xổ đây
               Cho em chén cơm này
               Ai mua dùm tờ số
               Để em được vui lây.


               Em đánh rơi tuổi thơ
               Chim non như thẩn thờ
               Ba. Sau cơn bạo bệnh
               Người bỏ đi ai ngờ.

                 
                                                                        
                                                                           Thế rồi mẹ cũng đi
                                                                           Theo ba về nơi xa
                                                                           Làm sao em hiểu được
                                                                           Tiếng chuông chiều ngân nga.

                 Em mơ về nơi đâu
                 Ba Mẹ ơi bao lâu ?
                 Sao không về cùng bé
                 Chờ hằng đêm phép mầu.

                 Phật trời nào phò hộ
                 Giấc mơ em đêm nay
                 Ba Mẹ về vui quá
                 Ôm em trong vòng tay.

                 Vé số chiều xổ đây
                 Số đổi thay cuộc đời
                 Rồi có ngày em cũng
                 Đổi thay như bao người.

                                                                             Em trôi giữa chợ người
                                                                             Mà em không tiếng cười
                                                                             Trong lòng nghe đau nhói
                                                                             Kiếp lục bình nổi trôi

                                                                             Đêm nay em ngủ đâu
                                                                             Hè phố hay chân cầu
                                                                             Dấu lặng này ai thấy
                                                                             Nhẹ vào tim mà sâu.

                                                                                          NHƯ CHƠN