Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

CÂU CHUYỆN HÀNG TUẦN

                                         CHUYỂN HÓA CƠN GIẬN

             Anh chị em  thân mến,

           Có lẽ ai đã đọc Tam Quốc thì còn nhớ chuyện Gia Cát chọc tức Chu Du ba lần, Chu Du chỉ chịu được hai lần, đến lần thứ ba thì nổi tức mà chết.

           Sỡ dĩ như vậy làn vì Chu Du cố đè nén cơn giận chứ không biết chuyển hóa cơn giận.

         Thực tế chúng ta cũng đã từng thấy, có những bà vợ giận chồng, cố nhịn để gia đình được êm ấm mà có êm ấm được đâu, mỗi ngày mỗi chuốc lấy buồn phiền, rồi khi không còn đè nén được nữa lại nổ tung ra, quát tháo, hầm hét, đập vỡ chén bát,…
Lại cũng có câu chuyện này (chuyện có thật): Trong giờ học của một cô giáo, có một học sinh ngỗ nghịch, biếng học, nhiều lần không thuộc bài, cô giáo rầy la, quát nạt. Em về chỗ càm ràm với bạn, cố ý nói hỗn để cô giáo nghe: “Năm, sáu năm nữa, tao sẽ về dạy lại cô”.

           Nếu anh chị em mình là cô giáo ấy thì sẽ xử sự ra sao nhỉ?

           Có biết không, cô giáo lặng lẽ bước xuống lớp, vỗ vai em đó: “Cô cảm ơn em nhiều lắm, cô sẽ chờ đợi đến ngày đó, nhưng muốn có ngày đó thì bây giờ em phải cố gắng học tập đi”.

            Từ đó em này không còn lười học nữa.

           Sáu năm sau, thầy trò gặp lại nhau, vui mừng lắm, người học trò năm xưa vồn vã nắm lấy tay cô giáo: “Nhờ cô mà em mới có được ngày hôm nay…”

            Có lẽ chúng ta cũng nên học tập cô giáo này trong việc giáo dục các em của mình.

           Tôi thầm đoán có thể cô giáo này cũng là một Huynh trưởng lâu năm trong GĐPT hay cũng là một Phật tử thuần thành thường xuyên đi nghe giảng giáo lý và biết áp dụng vào việc tu tập hàng ngày.

           Thế đó, thưa các anh chị. Khi cơn giận đến, mình đừng đè nén mà phải biết cách chuyển hóa cơn giận. Trong Đạo Phật có nhiều cách để chuyển hóa.

           Ngày xưa, ở chùa Tô Châu, Trung Quốc, có vị trụ trì Viên Như Trung làm cái quan tài nhỏ đặt trên bàn giấy của mình. Một hôm, có một văn nhân đến thăm, thấy vậy, hỏi: “Thầy đặt cái quan tài con này trên bàn giấy để làm gì?”. Thầy đáp: “Để Phật tử đến thăm tôi cho Phật tử ngắm nghía để thấy rằng một ngày kia, dù xa, dù gần, mình cũng nằm vào trong quan tài đó, thế thì bao nhiêu danh lợi mình còn bôn ba làm gì, bao nhiêu phiền muộn lo âu sao mình không trút hết đi để tâm hồn được lắng dịu. Cứ chật vật chạy đôn chạy đáo để rồi khi nhắm mắt buôn tay không có được một ngày thanh thản! Còn đối với bạn thân tôi thì cái quan tài này thay lời huấn, lời giáo của thầy tôi, của các vị minh sư. Mỗi lần có điều không như ý, tôi cầm quan tài lên chú tâm ngắm nhìn, tức khắc những gì vướng bận trong lòng đều tan biến, tâm được yên ổn, cảm thấy mình rất thanh thản”.

           Chúng mình cũng còn được quý thầy dạy về cách chuyển hóa cơn giận:

           Khi cơn giận đến, chúng ta phải nhận diện nó, biết rằng mình đang giận nhưng đừng đè nén, hãy mỉm cười, theo dõi hơn thở, cơn giận tự nó sẽ nguôi hoặc biến mất. Chúng ta cũng có thể quán chiếu để thấy được nguyên nhân mà người kia gây ra cơn giận cho mình. Có nhiều khi người ấy cũng đang đau khổ, cũng đang có gì bực bội, chúng ta phải thương lấy họ. “Giận cá chém thớt” mà! Chúng ta cũng từng thấy, có những giáo viên mang những bực bội trong gia đình, đến lớp thường quát nạt học sinh, đó là chuyện thường tình. Nhiều khi có những người mang những niềm đau, nỗi khổ trong lòng, cái đau khổ đó biến thái đi thành sự giận dữ, chúng ta phải quán chiếu để thương họ.

           Nếu thực tập được như vậy thì bao giờ cũng có được sự vui hòa. Sở dĩ đôi khi có vài điều bất nghịch ý rồi chất chứa dần thành sự phẫn nộ không đáng có, những lớn tiếng trong buổi họp ban Huynh trưởng hay ban Hướng dẫn, không đáng xảy ra vì chúng ta chưa biết cách thực tập chuyển hóa cơn giận hoặc thực tập không đồng bộ hay còn yếu.

           Mong rằng tất cả chúng ta cố gắng thực tập đi thì bất cứ lúc nào, bất cứ ở đâu, chúng ta cũng có được sự vui hòa.

           Rất mong.

           Thân ái Kính chào các anh chị

                                                                                                                                     BBT

Thứ Sáu, 11 tháng 10, 2013

THƠ NHƯ VŨ: TÌNH THƠ





         Biển xanh sóng vỗ dạt dào .
          Dư âm ghềnh đá dội vào cõi thơ          
          Tình như giấc mộng trai tơ      
         Yêu như cây cỏ ngóng chờ mưa xuân

Hoàng hôn gió rót trên ngàn
Đêm nay, hạ giới rước đèn vịnh thơ
Ô hay! Mây đứng ngẩn ngơ
Nhìn con trăng rớt dưới hồ mà thương!

         Ai ơi! Vớt đóa vô thường  
         Nhẹ tay kẻo vỡ sắc hường nhân gian
         Đường về Ô Thước gian nan                        
         Cỏ thơm héo úa cung đàn Ngân thương  

                             Riêng ta nửa gánh đời thường   
                             Lạc miền sầu nhớ miên trường tỉnh say 
                             Đất trời ngày tháng vẫn xoay
                             Lệ khô , khô tự bờ môi kiếp nào?

        Thôi đành gạt lệ vào thơ
        Nghìn thu xác lá vàng mơ cội nguồn!


                                Nguyễn Ngọc Thơ

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Bức thư của một người cha gửi cho con gái của mình....


      Con gái của cha!
      Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con,không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng con cũng cười cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con.
      Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy. Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trọng và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con.
Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn.
      Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không. Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời còn lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó.
      Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống.
       Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằng muốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả.
       Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau, cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con..
(sưu tầm)

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

HÌNH ẢNH GĐPT PHƯỚC SƠN VUI TẾT TRUNG THU NĂM 2013



LÂN ĐẾN MỪNG TRUNG THU CHÙA ĐẠI VIÊN TRƯỚC

HÒA THƯỢNG TRƯỞNG BTS GHPGVN HUYỆN TÂY SƠN HOAN HỶ

ĐỊA OANH VŨ NỮ

Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013

MỪNG TẾT TRUNG THU


THƠ NHƯ VŨ - TIẾNG GỌI ĐÒ




                   
                       Đôi bờ sông chảy mênh mông
          con đò tách bến chìm trong sương mờ!

          Ngủ mê
                             nghe tiếng gọi đò
          mở mắt chợt thấy
          bóng cò vút qua
          đàn cò trắng tít non xa
          lòng sông trong vắt_chắt ra
          bóng mình…

          Con đò xuôi chảy lặng thinh
          còn anh lái ngủ cười tình khoang mơ?
          chiều nay,
          đò lạc bến thơ
          tưởng đâu xứ lạ
          luân hồi hóa quen…

          Mái chèo khua trắng lênh đênh
          đi về cội thức xóa tên một người!


                                    Sài Gòn_Tháng 07/2013
                                               Nguyễn Ngọc Thơ

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

TẾT TRUNG THU Ở VIỆT NAM



           Trung thu là giữa mùa thu, Tết Trung Thu như tên gọi đến với chúng ta vào đúng giữa mùa thu tức là vào rằm (ngày 15) tháng Tám âm lịch.
Tết Trung Thu tại Việt Nam không biết có tự bao giờ, không có sử liệu nào nói rõ về gốc tích của ngày lễ rằm tháng Tám. Nhiều người cho rằng đây là một nét văn hóa du nhập từ Trung Quốc trong thời gian Việt Nam bị phương Bắc đô hộ. Nhà văn Toan Ánh trong quyển "Nếp cũ tín ngưỡng Việt Nam Quyển Hạ" cho rằng: Theo sách cổ thì Tết Trung Thu bắt đầu từ đời nhà Ðường, thời vua Duệ Tôn, niên hiệu Văn Minh.

Năm ấy vào đêm khuya rằm tháng tám, gió mát, trăng tròn thật đẹp, trong khi ngự chơi ngoài thành, nhà vua gặp một vị tiên giáng thế trong lốt một ông lão đầu bạc phơ như tuyết. Vị tiên hóa phép tạo một chiếc cầu vồng, một đầu giáp cung trăng, một đầu chám mặt đất, và nhà vua trèo lên cầu vồng đi đến cung trăng và dạo chơi nơi cung Quảng. Trở về trần thế, vua luyến tiếc cảnh cung trăng đầy thơ mộng, nhà vua đặt ra tết Trung Thu. Trong ngày tết này, lúc đầu chỉ uống rượu trông trăng nên còn gọi là Tết Trông Trăng.

Cúng trăng (Tế nguyệt)
       

          Trong đêm 15 tháng 8 âm lịch hằng năm, khi trăng rằm tỏa sáng, lễ tế thần mặt trăng bắt đầu. Trên bàn thờ có hoa quả, có bánh hình mặt trăng còn gọi là bánh "đoàn viên", bởi lẽ, trong dịp này, cả gia đình có dịp đoàn tụ để cùng ăn bánh và cùng thưởng thức ánh trăng thu trong trẻo và bầu không khí ấm áp của đêm rằm đến với mọi nhà.

Ngắm trăng (Thưởng nguyệt)
      

           Còn thưởng trăng vốn bắt nguồn từ việc cúng trăng. Đến đời Đường, thú ngắm trăng dịp Trung thu trở nên thịnh hành, thể hiện nhiều trong thơ ca thời này. Nhưng đến đời Tống, lễ hội ngắm trăng mới chính thức trở thành Tết Trung thu. Tục lệ ăn bánh hình mặt trăng (bánh nướng, bánh dẻo) trong dịp Tết Trung thu cũng bắt đầu từ thời này.

           Tết Trung Thu là tết của trẻ em. Ngay từ đầu tháng, Tết đã được sửa soạn với những cỗ đèn muôn mầu sắc, muôn hình thù, với những bánh dẻo, bánh nướng mà ta gọi gồm là bánh trung thu, với những đồ chơi của trẻ em muôn hình vạn trạng, trong số đó đáng kể nhất của thời xưa là ông Tiến sĩ giấy.

           Trẻ em đón tết có đèn xếp, đèn lồng, đèn ông sao, đèn con giống... sặc sỡ thắp sáng kéo nhau đi từng đoàn ca hát vui vẻ, tối tối cùng nhau đi nhởn nhơ ngoài đường, ngoài ngõ. Và khi rằm tới, có những đám múa sư tử với tiếng trống, tiếng thanh la thật náo nhiệt. Trong dịp này, để thưởng trăng có rất nhiều cuộc vui được bày ra. Người lớn có cuộc vui của người lớn, trẻ em có cuộc vui của trẻ em.

Thi cỗ và thi đèn
   

            Trong ngày Tết Trung Thu người ta bày cỗ với bánh trái hình mặt trăng, treo đèn kết hoa, nhảy múa ca hát, múa lân rất tưng bừng. Nhiều nơi có những cuộc thi cỗ, thi làm bánh của các bà các cô. Trẻ em có những cuộc rước đèn và nhiều nơi có mở cuộc thi đèn. Nhiều gia đình bày cỗ riêng cho trẻ em và trong mâm cỗ xưa thường có ông tiến sĩ giấy đặt ở nơi cao đẹp nhất, xung quanh là bánh trái hoa quả. Sau khi chơi cỗ trông trăng, các em cùng nhau phá cỗ, tức là ăn mâm cỗ lúc đã khuya.

Hát Trống quân

           Tết Trung Thu ở miền Bắc còn có tục hát trống quân. Ðôi bên nam nữ vừa hát đối đáp với nhau, vừa đánh nhịp vào một sợi dây gai hoặc dây thép căng trên một chiếc thùng rỗng, bật ra những tiếng "thình thùng thình" làm nhịp cho câu hát. Những câu hát vận (hát theo vần, theo ý) hoặc hát đố có khi có sẵn, có khi lúc hát mới ứng khẩu đặt ra. Cuộc đối đáp trong những buổi hát trống quân rất vui và nhiều khi gay go vì những câu đố hiểm hóc. Trai gái dùng điệu hát trống quân để hát trong những đêm trăng rằm, nhất là vào rằm tháng tám. Trai gái hát đối đáp với nhau vừa để vui chơi vừa để kén chọn bạn trăm năm. Người ta dùng những bài thơ làm theo thể thơ lục bát hay lục bát biến thể để hát. Tục hát trống quân, theo truyền thuyết, có từ thời vua Lạc Long Quân đời Hồng Bàng. Tết Trung Thu của người Hoa không có phong tục này.

 

Múa Sư tử (múa lân)

     

           Vào dịp Tết Trung Thu có tục múa Sư tử còn gọi là múa Lân. Người Hoa hay tổ chức múa lân trong dịp Tết Nguyên Đán. Người Việt lại đặc biệt tổ chức múa Sư Tử hay Múa Lân trong dịp Tết Trung Thu. Con Lân tượng trưng cho điềm lành. Người Trung Hoa không có những phong tục này. Người ta thường múa Lân vào hai đêm 14 và 15. Ðám múa Lân thường gồm có một người đội chiếc đầu lân bằng giấy và múa những điệu bộ của con vật này theo nhịp trống. Ðầu lân có một đuôi dài bằng vải màu do một người cầm phất phất theo nhịp múa của lân. Ngoài ra còn có thanh la, não bạt, đèn màu, cờ ngũ sắc, có người cầm côn đi hộ vệ đầu lân... Ðám múa Lân đi trước, người lớn trẻ con đi theo sau. Trong những ngày này, tại các tư gia thường có treo giải thưởng bằng tiền ở trên cao cho con lân leo lên lấy.

           Trẻ em thì thường rủ nhau múa Lân sớm hơn, ngay từ mùng 7 mùng 8 và để mua vui chứ không có mục đích lĩnh giải. Tuy nhiên có người yêu mến vẫn gọi các em thưởng cho tiền. Ngoài ý nghĩa vui chơi cho trẻ em và người lớn, Tết Trung Thu còn là dịp để người ta ngắm trăng tiên đoán mùa màng và vận mệnh quốc gia. Nếu trăng thu màu vàng thì năm đó sẽ trúng mùa tằm tơ, nếu trăng thu màu xanh hay lục thì năm đó sẽ có thiên tai, và nếu trăng thu màu cam trong sáng thì đất nước sẽ thịnh trị v.v. Người Trung Hoa không có phong tục này. 


                                                                                                 Nguồn Tổng hợp

Thứ Tư, 11 tháng 9, 2013

THƠ NHƯ VŨ - HỒN THU





Thu đến thu đi tình cứ rơi
Hồn thu lá úa rụng tơi bời
Gió hong thềm trắng nghiêng khe lạnh
Trăng rớt động vàng ngã lũng phơi
Thu nhớ thương ai mòn đáy nước
Thu chờ đợi khách rách chơi vơi…
Đông qua Xuân lại Hè, Thu tới
Đứng lặng mình thu bạc giữa đời!
                       
                        Sài Gòn Thu 2013

Nguyễn Ngọc Thơ

Thứ Tư, 28 tháng 8, 2013

Hạt đã nẩy mầm

                       Hôm nay , một ngày hạ tuần tháng bảy , nhân mùa Vu Lan Thắng Hội . Niệm Phật Đường Lai Nghi tổ chức buổi lễ cúng dường Trai Tăng , chẩn tế , cầu siêu do Đại Đức Thích Nhuận Lực đứng ra chủ trì buổi lễ để đáp ứng nguyện vọng của bà con đạo hữu nơi đây cùng một số đạo hữu và thí chủ phát tâm cúng dường chư Phật, cùng chẩn tế cầu siêu , cầu cho quốc thái dân an . Trong khung cảnh bộn bề vôi vữa nhưng Đại Đức Thích Nhuận Lực sắp xếp gọn gàng chu đáo để tiếp đón quý Tăng Ni và bà con , đạo hữu đến tham dự thêm phần long trọng , qua buổi lễ nhằm thông báo gần xa một vùng đất tốt tươi mà Đại Đức Thích Nhuận Lực đang ươm hạt giống bồ đề nơi đây sẽ nẩy nở đâm chồi ra hoa kết trái trong tiếng nhạc thiền mang lại an vui thanh tịnh góp phần xây dựng củng cố , xiển dương Đạo Pháp ngày một lan toả bay xa . Hôm nay là Niệm Phật Đường , ngày mai ngôi Đại Hùng Bảo Điện uy nghi sẽ mọc lên trên vùng đất này xứng danh Chùa Quảng Phước . Cầu nguyện hồng ân tam bảo ban ơn , dìu dắt cho ý nguyện của Đại Đức Thích Nhuận Lực được hoàn thành viên mãn . Nam mô a di Đà Phật .
                                            Đại Đức THÍCH NHUẬN LỰC .

Thứ Hai, 26 tháng 8, 2013

Lễ Khánh Tạ chùa Bửu Long

           Chùa Bửu Long thuộc thôn Mỹ Thuận , xã Tây Bình , Huyện Tây Sơn . Trước khi Thầy Nhật Trường về đây ngôi chùa chỉ là một thảo am , trên một diện tích nhỏ hẹp nhờ công đức của thầy cộng với sự giúp đỡ của chính quyền địa phương và bổn đạo ngôi chùa ngày một khang trang . Sau nhiều năm trăn trở Thầy Nhật Trường hành hương khắp nơi huy động Phật Tử , những người có tâm với đạo Phật , kể cả những Phật tử ở nước ngoài phát tâm cúng dường đến ngày duyên khởi Thầy quyết định sửa lại chánh điện cho ngôi chùa Bửu Long trang nghiêm hơn hòng đáp ứng với nguyện vọng của đông đảo Phật Tử và đạo hữu gần xa đến cung kính lễ Phật . Hôm nay , một ngày đầu thu tiết trời quang đãng , cũng là ngày chùa Bửu Long chọn làm ngày khánh tạ , tạ ơn chư Phật , tạ ơn chúng sanh , tạ ơn những tấm lòng cúng dường bồ tát cho Bửu Long hôm nay bề thế giữa một làng quê nghèo , đem câu kinh lời kệ truyền trao Pháp Phật làm chỗ dựa tinh
thần cho chúng sanh khỏi kiếp lầm mê . 
                Sau đây là những hình ảnh ghi nhận được tại buổi lễ Khánh tạ của chùa Bửu Long.