Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014

CHIỀU PHƯỚC SƠN

              Chiều xuống nhẹ dưới sân chùa như muôn thửơ bên làng quê nghèo yên tĩnh , ngôi chùa đứng giữa lòng Phú Mỹ khiêm tốn khép nép bên cây Thị già cổ không biết có tự bao đời vẫn hiền hòa reo vui cùng gío , vẫn tỏa hương thơm mỗi độ tháng tư về cùng tiếng chuông chiều nhẹ nhàng lan tỏa khắp thôn xóm như nâng niu bước chân người nông phu sau một ngày lam lũ với ruộng nương , như ân cần chia sớt những nỗi vui buồn của đời người gian nan vất vả , hãy tĩnh tâm lắng nghe tiếng chuông chùa trong buôỉ chiều đang ngân vang


Thứ Tư, 16 tháng 4, 2014

Thơ Như Vũ : VỀ NGUỒN




Ta là mây trắng lãng du
Sinh ra làm kiếp phù du đi–về!
Ta đi từ  khói sông mê
Từ sương trên lá, từ đê sóng buồn
Ta gom hơi thở vo tròn
Bay trong nắng ấm chiều hoang ngã màu
Sắc thời gian, đổ về đâu?
Hồn ta vỡ nát giọt sầu mưa tuôn…

Đất, trời hai nửa cô đơn
Ta đem nối lại xanh dòng mênh mông
Tận cùng sâu thẳm trống không
Là rừng vọng tiếng trùng dương vỗ đầy
Lắng nghe lá rụng hao gầy
Sông cười, biển hát trắng bầy hải âu
Bao giờ nước chảy bạc đầu?
Về nguồn ta bắc nhịp cầu mây trôi…

Vàng thu trăng sáng đỉnh đồi
Gió ru thềm mộng cho đời mơ xa
Bơ vơ ta lại gặp ta
Một vòng mây–nước du ca không lời…

                                                               Nguyễn Ngọc Thơ


Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014

Không đề

                          Cũng những giọt nắng vàng rơi rắt dưới sân chùa có lúc thì thầm kể lể như lời tâm sự cùng tấm lòng áo Lam , những giọt nắ́ng của những buổi chiều chủ nhật đôi lúc chói chan trong gió vui đùa cùng đàn oanh vũ , bên những bước chân ngây thơ hồn nhiên cùng gia đình hân hoan ca hát , cũng những giọt nắng buổi chiều nay sao như thầm trách ngoảnh lại thấy mình như có điều gì đáng trách, khi nhìn đoàn sinh mỗi ngày mỗi thưa dần niềm tin đã cạn nghe như chua xót chỉ còn biết mơ về những tháng ngày xa xưa mà không dám nghĩ đến ngày mai khi kỷ niệm một thời như sắp xa bay chỉ còn trong lòng ngổn ngang lo lắng biết cậy cùng ai thôi thì cứ đi cho trọn đời Lam hay là bỏ cuộc giữa chừng? Giọt nắng chiều nay nghe sao như chao đảo trong gió chiều , ôi . Một chiều nao nao .
                                                                         Như Chơn , chiều Phước Sơn .





Chủ Nhật, 6 tháng 4, 2014

Thứ Hai, 31 tháng 3, 2014

NGÔI CHÙA XƯA



                          Hôm nay , tình cờ thầy cố vấn giáo hạnh lục lại trong tàng thư lưu trử có cuốn nhật ký mà thầy cất giữ bao lâu nay, ngôi chùa Phước Sơn cổ xưa hiện ra nếu không nhờ thầy nói rõ khó ai mà đoán ra ngôi chùa nằm trong cuốn nhật ký này giờ đây là ngôi chùa Phước Sơn bề thế do Đại Đức Thích Thanh Hiển truǹg tu xây dựng .
                          Càng nhìn tấm hình trên trang giấy đã cũ , trang lòng tôi lại mở ra kỷ niệm xưa ùa về mênh mang thương nhớ , hồi ấy khi tôi còn là một oanh vũ tí hon cùng đòan oanh vũ Nam được anh Minh Nhựt đoàn trưởng đưa chúng tôi đi dã ngoại . Buổi sáng hôm ấy , trong tôi vẫn còn nhớ một buổi sáng tinh khiết làm sao ( vì lần đầu tiên trẻ con được đi chơi trong một đoàn thể mà ) tận hưởng cảm giác lâng lâng trước can̉h vật xa lạ bàn chân dẫm lên cỏ dại , bước đi trên con đường đất quê hương tha hồ đá tung những đụn cát dọc bờ sông rồi cười vang ca hát, tha hồ hít thở không khí trong lành trước không gian bao la rộng mở trong đôi mắt trẻ thơ của tôi , thời gian cứ trôi theo từng bước chân của trẻ thơ tung tăng hớn hở không biết là bao lâu , xa , gần , mặc chúng tôi cứ bước đi hòa miǹh cùng thiên nhiên , Phú hiệp , Phú Thọ ở lại sau lưng len lỏi qua những vườn xoài , vườn mít ... một màu xanh ngút ngàn của cây trái làng quê , điểm dừng chân cuối cùng của đoàn là ngôi chùa Phước Sơn rêu phong trong tôi đầy huyền bí . Chuyến dã ngoại đầu tiên tuổi thơ tôi ngày ấy cho tới bây giờ như một định mệnh đã gắn chặc tôi với Gia Đình Phật Tử Phước Sơn , một tuần không đi sinh hoạt trong lòng tôi ray rức khó chịu làm sao , chỉ có ở nơi ấy lòng mình mới thấy thanh tịnh , chỉ có nơi ấy ánh sáng thanh khiết mới soi rọi vào tận đáy lòng nơi cất dấu một thời đã qua. Xin cảm ơn Thầy , cảm ơn cuộc đời đã cho con một ngày .

                                                                               Phú Mỹ sang mùa , NHƯ CHƠN .

                            

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2014

CẨM NANG CHO CUỘC SỐNG


     "Sức mạnh của trẻ thơ là tiếng khóc. Sức mạnh của đàn bà là phẩn nộ. Sức mạnh của người ăn trộm là vũ khí. Sức mạnh của vua chúa là quyền uy. Sức mạnh của kẻ ngu là áp đảo. Sức mạnh của bậc hiền trí là cảm hóa. Sức mạnh của người đa văn là thẩm sát. Sức mạnh của sa môn là nhẫn nhục.”

"Bởi chúng ta không thể thay đổi được thế giới xung quanh, nên chúng ta đành phải sửa đổi chính mình, đối diện với tất cả bằng lòng từ bi và tâm trí huệ”

"Ra đời hai tay trắng. Lìa đời trắng hai tay. Sao mãi nhặt cho đầy. Túi đời như mây bay.”

"Thành thật đối diện với mâu thuẫn và khuyết điểm trong tâm mình, đừng lừa dối chính mình”.

"Sự khác biệt giữa con người là do mức tiến hóa khác nhau qua các kiếp sống. Có khi nào ta thù ghét một kẻ kém ta đâu? Suy luận rằng: "vạn vật đồng nhất”, ta sẵn sàng tha thứ cho kẻ khác, vì họ không hiểu biết, không ý thức hành động của mình, vả lại họ và ta nào có khác nhau đâu. Khi ta hiểu rằng: "nhất bổn tám vạn thù”, ta nhìn vạn vật như chính mình, từ loài người qua loài thú, thảo mộc, kim thạch, và ý thức rằng mọi vật đều có sự sống, đều có vị Phật ngự ở trong, ta sẽ cởi bỏ thành kiến, mở rộng lòng thương đến muôn loài”.

"Là con Phật, nếu không nói được những gì Phật nói, hãy im lặng như chánh pháp, đừng nói những lời ác, xuyên tạc, bịa đặt, vu khống, làm tổn hại kẻ khác, nếu không làm được những gì Phật làm, hãy im lặng và lắng nghe, quán sát, học hỏi những thiện tri thức, đừng vọng động làm những điều thương tổn đến tha nhân”.

"Ác khẩu, mãi mãi đừng để nó thốt ra từ miệng chúng ta, cho dù người ta có xấu bao nhiêu, có ác bao nhiêu. Anh càng nguyền rủa họ, tâm anh càng bị nhiễm ô, anh hãy nghĩ, họ chính là thiện tri thức của anh”.

"Người mà trong tâm chứa đầy cách nghĩ và cách nhìn của mình thì sẽ không bao giờ nghe được tiếng lòng người khác”.

"Khi trong tay anh nắm chặt một vật gì mà không buông xuống, thì anh chỉ có mỗi thứ ấy, nếu anh chịu buông xuống, thì anh mới có cơ hội chọn lựa những thứ khác. Nếu một người luôn khư khư với quan niệm của mình, không chịu buông xuống thì trí huệ chỉ có thể đạt đến ở một mức độ nào đó mà thôi.”

(Đức Đạt Lai Lạt Ma)

Thứ Sáu, 7 tháng 3, 2014

Hoạt động thanh niên


          Mật thư của ngày Dũng nè

    * 1-        Anh bằng mười hai.
          
          1436 , 2468 , 43 , 333 , 2218 ,  91 , 134 , 257 , 38 , 156 , 4416 ,
          12 ,  132 , 87 , 1879 , 4218 , 122 , 443 , 92 , 558 , 9229 ,  AR .


    *2-       Anh bình bằng cờ

              2                  2                        2
            T  ( E + T ) E   ( N + A ) -  M   ( T + M ) ( M + T ) T ( A + M )
                2                                                                            2
             T   ( E + T ) ( I + T ) ( I + N ) -  ( A + I ) ( E + T ) T   . A R.